Cầu thang xoắn của sự trở thành
- Hien Mindy Nguyen
- 1 ngày trước
- 5 phút đọc
Có một thời gian, tôi nghĩ sự trưởng thành là một đường thẳng. Rằng khi mình đã chữa lành một điều gì đó thì nó sẽ ở yên như vậy, rằng khi mình đã hiểu ra thì mình có thể bước tiếp mà không cần quay lại nữa.
Nhưng hơn năm nay, ơ tuổi 42, những chuyện xảy ra vừa rồi khiến tôi nhận ra mọi thứ không diễn ra như thế.
Trở thành không phải là đi tiếp, mà là quay lại. Quay lại nhiều lần, theo những vòng rất nhẹ, rất chậm. Mỗi lần gặp lại chính mình ở một nơi cũ, nhưng với một phiên bản đã khác đi một chút, mềm hơn một chút, thành thật hơn một chút.
Có những điều, bài học tôi tưởng mình đã đi qua rồi, nhưng rồi một ngày, tôi lại đứng trước nó. Không phải để lặp lại, mà để hiểu nó theo một cách khác, sâu hơn, thật hơn.
Những tháng vừa rồi, tôi đi qua một giai đoạn mà nếu nhìn từ bên ngoài có thể gọi là đổ vỡ, lặng lẽ, chênh chao, và có lúc tưởng như nát tan.
Tôi dọn khỏi mái nhà chứa nhiều ký ức hơn là tình yêu. Những ký ức nằm đó, im im, cũ cũ, như chưa kịp rời đi. Tôi rời khỏi một cuộc hôn nhân đã từ lâu không còn nhìn thấy mình, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là một khoảng lặng kéo dài, âm ỉ.
Tôi ký giấy ly hỗn tay run, nhưng trong lòng lại yên một cách lạ, thứ bình yên không hẳn nhẹ nhàng, nhưng đủ để đứng vững.
Tôi học cách ngủ một mình trở lại, nghe tiếng thở của chính mình, đều đều, rất gần, mà không còn giật mình vì sự trống trải. Tôi xây mot tổ ấm mới cho 3 mẹ con, không phải là khoảng trống lạnh lẽo, mà giống như một tấm toan còn trắng, rộng rãi, thênh thang, và có chút gì đó chờ đợi.
Nghĩ lại, điều thay đổi của tôi không phải là những biến cố lớn, mà là những lựa chọn rất nhỏ. Nhỏ thôi, nhưng thật.
Như việc tôi tự tay đào cả vườn hoa của mình lên, đất bám vào tay, ẩm ẩm, nặng nặng, chỉ vì tôi không muốn bỏ lại cái phần yêu thương phía sau. Như những buổi tối nấu ăn một mình, căn bếp yên ắng, chỉ còn tiếng dao thớt khe khẽ, và tôi nhận ra rằng cô đơn không phải lúc nào cũng trống rỗng. Như những giọt nước mắt rơi xuống, lặng lẽ, không cần lý do rõ ràng, và tôi không còn vội vàng lau đi, cũng không còn cần giải thích.
Có những phiên bản cũ của tôi quay trở lại, phiên bản mà ai cũng yêu vì cô ấy dễ chịu, nhẹ nhàng, luôn có mặt khi ai cần, luôn hiểu, luôn nhường nhịn, luôn đủ đày.
Nhưng tôi nhận ra mình không muốn lúc nào cũng có mặt nữa, nếu điều đó có nghĩa là tôi đang vắng mặt với chính mình.
Có những vai trò tôi đã mang quá lâu, đến mức chúng dính vào người, quen quen, chật chật nhưng vẫn mặc. Người sửa chữa, người giữ hòa khí, người luôn ổn. Nhưng thật ra, nó làm tôi mệt, một kiểu mệt lặng, mệt sâu, mệt không gọi tên được.
Và thế là tôi bắt đầu buông. Không ầm ào, không dứt khoát một lần, mà từng chút một. Tôi nói “không” khi tôi muốn, lúc đầu còn ngập ngừng, sau đó rõ ràng hơn. Tôi ngừng cố gắng cứu những người không muốn thay đổi. Tôi học cách nhờ giúp đỡ, chậm chạp , có chút vụng về, nhưng là thật.
Có những mối quan hệ tôi để nó trôi đi, rất lặng lẽ, không oán trách. Không phải vì không còn tình cảm, mà vì tôi nhận ra rằng không phải ai cũng ở lại được với mình khi mình không còn là phiên bản dễ chịu.
Tôi cũng học cách không giật mình khi gặp lại những phiên bản cũ của mình. Cô ấy đã làm hết sức với những gì cô ấy có, ở lại quá lâu, im lặng quá nhiều, mềm quá mức cần thiết. Nhưng thay vì trách, tôi thấy thương mình , một cách rất nhẹ. Vì chính cô ấy đã đưa tôi đến đây, đến khoảnh khắc này, đến hơi thở này, đến bản thân tôi hôm nay
Có những ngày, tôi vẫn nhớ. Nhớ những điều mình đã rời bỏ, những thứ quen thuộc, nhớ hơi thở ấm, dù không còn đúng nữa. Nhớ cả cái cảm giác an toàn, mong manh, chông chênh, mà mình từng bám vào.
Nhưng bây giờ tôi hiểu rằng lành lặng không nghĩa phải là xóa đi quá khứ, mà là học cách đi cùng nó, nhẹ hơn, thật hơn, mà không để nó giữ mình lại.
Tôi bắt đầu viết văn lại. Không phải để chứng minh điều gì, hay cho ai ngoài chính mình mà để nhớ mình là ai khi không còn phải gồng, không còn phải diễn.
Tôi quay về với cơ thể mình, với hơi thở, với những điều rất nhỏ, những ước mơ, những thứ từng ở đó nhưng tôi đã bỏ quên từ lâu. Và tôi nhận ra tình yêu không mất đi, nó chỉ thay đổi cách bước vào đời mình.
Tình yêu thương đơn giản như là - Trong một bữa ăn nấu cho chính mình. Trong một cái ôm chặt từ bè thân thương. Trong một buổi tối bật nhạc và nhẹ bước chân lắt lư trong bếp, một mình, nhưng không còn thấy lẻ loi.
Cái cầu thang cuộc đời vẫn xoắn, vòng này qua vòng khác, không thẳng, không nhanh. Nhưng tôi vẫn đi lên, không phải vì tôi đã hiểu hết mọi thứ, đã trưởng thành mà vì tôi không còn cần phải hiểu hết nữa.
Tôi tập cách nắm tay chính mình khi run rẩy Học cách tin vào sự tĩnh lặng của tâm hồn, dù đôi khi nó làm mình sợ. Học cách ở lại với chính mình dù không vừa lòng với bản thân.
Vì có lẽ, kiểu “trở thành” sâu sắc nhất se không ồn ào.
Mà chỉ là quay về bản thân nhiều lần, rất nhẹ.
Với người phụ nữ, con bé tôi vẫn luôn là.
Không phòng thủ.
Không xin lỗi vì sống chính mình
Và cuối cùng, cảm thấy mình thuộc về chính mình trong những tháng ngày và con đường sắp tới.
Bình luận